Grail Method: Sáng tạo không phải là năng khiếu, mà là một hệ thống có thể rèn luyện
Grail Method: Sáng tạo không phải là năng khiếu, mà là một hệ thống có thể rèn luyện
Một phương pháp đơn giản được gọi là Grail Method đưa ra một cách tiếp cận khá khác với những hệ thống quản lý năng suất hiện đại, là cách mà các nhà văn, nghệ sĩ và học giả như Leonardo da Vinci, Mark Twain, Charles Darwin hay Isaac Newton đã gieo mầm cho những ý tưởng của họ suốt hàng thế kỷ.
Sáng tạo từ sự lộn xộn
(2 lượt)

Thay vì xây dựng một cơ sở dữ liệu phức tạp với hàng loạt thư mục, thẻ, danh mục và quy trình xử lý, phương pháp này chỉ dựa trên hai nguyên tắc: ghi lại mọi thứ vào một cuốn sổ duy nhất và thường xuyên xem lại những gì đã viết. 

Ý tưởng này lấy cảm hứng từ hình ảnh cuốn “Grail Diary” trong bộ phim Indiana Jones and the Last Crusade, nơi Henry Jones Sr. ghi lại mọi quan sát, nghiên cứu, hình ảnh và manh mối trong cùng một cuốn sổ rồi liên tục mang theo, đọc lại và tìm kiếm những kết nối mới.

Điểm mạnh đầu tiên của phương pháp nằm ở việc loại bỏ ma sát trong quá trình ghi nhận ý tưởng. 

Trong các hệ thống quản lý thông tin hiện đại, mỗi khi một ý tưởng xuất hiện, chúng ta có thể phải quyết định nó thuộc thư mục nào, dự án nào, danh mục nào hoặc cần xử lý vào thời điểm nào. Những quyết định tưởng như nhỏ bé ấy có thể khiến việc ghi chép trở nên phức tạp đến mức chúng ta chọn cách không ghi gì cả. Một ý tưởng xuất hiện rồi biến mất chỉ vì chúng ta không biết nên đặt nó ở đâu. 

Với Grail Method, vấn đề này được giải quyết bằng một nguyên tắc cực kỳ đơn giản: cứ có điều gì muốn lưu lại thì viết vào trang trống tiếp theo. Không cần đánh giá trước, không cần phân loại và cũng không cần quyết định ngay xem ý tưởng đó có thực sự tốt hay không.

Cách làm này đặc biệt quan trọng đối với sáng tạo bởi nó giúp chúng ta tạm thời tắt đi chế độ biên tập bên trong mình. Khi vừa nảy ra một ý tưởng, chúng ta thường lập tức đánh giá nó: liệu có đủ thông minh không, có thực tế không, có đáng để phát triển không. Quá trình tự phán xét này có thể khiến rất nhiều ý tưởng biến mất trước khi chúng kịp trưởng thành.

Grail Method chủ động chấp nhận cả những ý tưởng tồi, những suy nghĩ vụn vặt, những câu hỏi chưa có lời giải hay những ghi chú mà sau này có thể chẳng bao giờ sử dụng. Sự lộn xộn vì thế không phải một lỗi cần khắc phục mà là một phần của phương pháp. Mục tiêu của giai đoạn đầu không phải tạo ra một kho dữ liệu hoàn hảo, mà là tạo ra một không gian đủ tự do để suy nghĩ xuất hiện.

Những cuốn sổ của Leonardo da Vinci là một ví dụ tiêu biểu cho tinh thần này. Hàng nghìn trang ghi chép của ông chứa đủ loại quan sát, bản vẽ, câu hỏi và suy tưởng thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau. Chúng không được tổ chức như một cơ sở dữ liệu hiện đại. Nhưng chính sự pha trộn ấy lại tạo điều kiện cho những lĩnh vực khác nhau gặp nhau trong cùng một không gian. Một ghi chú về giải phẫu có thể nằm cạnh một quan sát về chuyển động; một nghiên cứu về tự nhiên có thể dẫn đến một suy nghĩ về cơ học. Khi không bị chia cắt bởi những thư mục cứng nhắc, các ý tưởng có nhiều cơ hội kết nối với nhau hơn.

Tuy nhiên, ghi chép chỉ là một nửa của phương pháp; giá trị thực sự nằm ở việc xem lại. Nếu một cuốn sổ chỉ được sử dụng như nơi “ném” mọi thứ vào rồi bỏ quên, nó sẽ nhanh chóng trở thành một đống thông tin hỗn độn. 

Grail Method yêu cầu người sử dụng thường xuyên mở lại cuốn sổ, đọc vài trang, xem lại những bản phác thảo, những câu trích dẫn hoặc những ý tưởng từng được ghi xuống. Đây không phải là một hình thức học thuộc hay một nhiệm vụ phải hoàn thành. Nó giống như việc “lướt” qua chính dòng suy nghĩ của mình, để những ý tưởng cũ có cơ hội gặp những suy nghĩ mới.

Chính quá trình xem lại này tạo ra một lợi thế quan trọng: nó cho phép các ý tưởng va chạm và hình thành những kết nối mà chúng ta có thể chưa từng nghĩ tới trước đó. Một câu trích dẫn có thể gợi lại một ý tưởng cho bài viết. Một bản phác thảo cũ có thể khiến bạn nhìn một vấn đề hiện tại theo cách khác. Một suy nghĩ về khoa học có thể bất ngờ kết nối với một câu chuyện bạn đang viết. Sáng tạo thường không xuất hiện từ khoảng không; nó được hình thành khi những mảnh thông tin đã có trong đầu được kết hợp theo một cách mới. Vì vậy, việc đặt nhiều loại suy nghĩ cạnh nhau có thể trở thành chất xúc tác cho những ý tưởng mới.

Việc xem lại cũng giúp thời gian trở thành một bộ lọc tự nhiên cho chất lượng ý tưởng. Có những điều lúc vừa viết xuống khiến chúng ta vô cùng hào hứng nhưng vài tuần sau nhìn lại lại thấy không còn hấp dẫn. Ngược lại, một ý tưởng tưởng như bình thường ban đầu có thể dần phát triển thành một hướng đi thú vị. Nếu vội vàng phân loại và đánh giá ngay từ đầu, chúng ta có thể loại bỏ cả những ý tưởng chưa kịp trưởng thành. Ghi lại trước, đánh giá sau cho phép ý tưởng có thời gian “ủ” và giúp chúng ta nhìn chúng bằng một khoảng cách nhất định.

Có một quy tắc đặc biệt giúp bảo vệ mục đích của cuốn sổ: không viết danh sách việc cần làm vào đó. Grail Method không nhằm giúp bạn hoàn thành nhiều nhiệm vụ hơn trong thời gian ngắn nhất. Nó hướng tới một mục tiêu khác: giúp bạn tạo ra những thứ có ý nghĩa hơn.

Nếu trộn danh sách công việc với những ý tưởng sáng tạo, cuốn sổ sẽ nhanh chóng trở thành nơi chứa mọi thứ và làm loãng chức năng quan trọng nhất của nó là trở thành không gian dành cho suy nghĩ.

Điều đáng suy ngẫm nhất từ Grail Method có lẽ không nằm ở việc chúng ta có nên sử dụng một cuốn sổ giấy hay không, mà nằm ở cách chúng ta đối xử với sự sáng tạo. 

Trong một thời đại bị ám ảnh bởi năng suất, chúng ta thường cố gắng làm cho mọi thứ nhanh hơn, gọn gàng hơn và hiệu quả hơn. Nhưng sáng tạo đôi khi cần điều ngược lại. Nó cần sự chậm rãi, sự lang thang, những suy nghĩ chưa hoàn chỉnh và cả những ghi chép tưởng như vô nghĩa. Một hệ thống quá tối ưu có thể giúp chúng ta làm việc hiệu quả hơn, nhưng chưa chắc giúp chúng ta suy nghĩ sâu hơn.

Vì vậy, thay vì tìm kiếm một ứng dụng mới hay một hệ thống quản lý năng suất phức tạp hơn, đôi khi điều cần thiết lại đơn giản hơn rất nhiều: một cuốn sổ, một cây bút và thói quen ghi lại những gì đi qua đầu mình. 

Hãy cho phép những ý tưởng chưa hoàn chỉnh được tồn tại, đừng vội phán xét chúng, rồi thỉnh thoảng quay lại nhìn chúng bằng một tâm thế mới. Qua thời gian, những ý tưởng tốt sẽ dần nổi lên, kết nối với nhau và có thể trở thành những điều mà bạn chưa từng nghĩ mình có khả năng tạo ra.

Sáng tạo vì thế không nhất thiết bắt đầu bằng một khoảnh khắc “thiên tài”. Nó có thể bắt đầu từ một hành động rất bình thường: ghi lại một ý tưởng trước khi nó biến mất, rồi đủ kiên nhẫn để quay lại với nó.

- Tham khảo: Perry Daniels 

Tags: