Sự trỗi dậy và sụp đổ của Julius Caesar dạy chúng ta điều gì về EQ trong lãnh đạo?
Sự trỗi dậy và sụp đổ của Julius Caesar dạy chúng ta điều gì về EQ trong lãnh đạo?
Julius Caesar đã chinh phục xứ Gaul, nhưng trí tuệ cảm xúc của ông lại rất kém, và từ những thiếu sót trong phong cách lãnh đạo của ông, chúng ta có thể rút ra nhiều bài học.
Trí Tuệ Xúc Cảm Ứng Dụng Trong Công Việc
(9 lượt)
Trong các cuộc thảo luận về lãnh đạo, người ta thường tập trung vào chiến lược, khả năng thực thi, tầm nhìn và sức hút cá nhân. Thế nhưng một trong những nguyên nhân thất bại phổ biến nhất của ngay cả những nhà lãnh đạo xuất sắc lại không nằm ở những gì họ làm, mà ở những điều họ không nhận ra: những dòng chảy cảm xúc xung quanh họ, những lời thì thầm ẩn sau những tràng pháo tay.

Đó chính là cái bẫy trí mạng của Julius Caesar - một nhân vật đã chinh phục các quốc gia, tái định hình La Mã và thay đổi cách người ta hình dung về lãnh đạo.

Cái kết đột ngột và bi thảm của sự nghiệp ông (bị chính những người từng ủng hộ mình sát hại) không phải vì sự kiêu ngạo hay tham vọng quyền lực. Nguyên nhân thực sự là sự thiếu hụt trí tuệ cảm xúc (Emotional Intelligence – EQ), một kỹ năng thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng để duy trì niềm tin khi đã đạt tới vị trí lãnh đạo. Và đó là điều mà Caesar hoàn toàn có thể tránh được.

 

Một sự trỗi dậy huyền thoại và một “điểm mù” ít được chú ý

 

Sự thăng tiến của Julius Caesar cách đây hơn hai thiên niên kỷ là vô cùng rực rỡ, cả trong chính quyền La Mã lẫn trên chiến trường.

Cho đến ngày nay, ông vẫn là một trong những trường hợp nghiên cứu hấp dẫn nhất trong lịch sử về lãnh đạo. Sự nghiệp của ông mang lại những bài học vượt thời gian về ảnh hưởng, danh tiếng và hành vi con người trong các hệ thống cạnh tranh quy mô lớn.

Tên của Caesar thậm chí còn trở thành danh hiệu quyền lực trong nhiều ngôn ngữ:

  • “Kaiser” trong tiếng Đức
  • “Czar” trong tiếng Nga.

Vì thế, việc nghiên cứu kỹ Caesar có thể mang lại nhiều hiểu biết quý giá cho các nhà lãnh đạo ngày nay.

 

Một mô hình lặp lại trong sự nghiệp của Caesar

 

Nếu nhìn kỹ cách sự nghiệp của ông phát triển, ta sẽ thấy một mô hình lặp lại.

Điều này xuất hiện rất sớm trong sự nghiệp của ông, khi Caesar thử sức với nghề luật sư. Dù là một diễn giả xuất sắc trước tòa, ông lại không thể gây ảnh hưởng tới những người nắm quyền quyết định kết quả của vụ xét xử.

Sau những kết quả lẫn lộn đó, ông chuyển sang con đường chính trị và giành chiến thắng trong nhiều cuộc bầu cử nhờ năng lực và sự nổi tiếng của mình.

Tuy nhiên, với tư cách một chính trị gia, ông liên tục thất bại trong việc thuyết phục Thượng viện ủng hộ các đề xuất của mình.

Khi cố gắng thuyết phục cơ quan quyền lực này, những lập luận logic của Caesar, dù luôn được trình bày rất chặt chẽ,  lại thường thua trước các đối thủ biết cách chạm đến những động cơ cảm xúc và lợi ích cá nhân của các nghị sĩ.

Sau này, khi trở thành tướng quân, ông từng tin rằng mình đã chinh phục hoàn toàn xứ Gaul, chỉ để rồi bất ngờ đối mặt với cuộc nổi dậy lớn nhất từng xảy ra tại đây.

Điều tương tự cũng xảy ra khi ông tin rằng mình đã kết thúc cuộc nội chiến. Bất ngờ, một cuộc nổi dậy lớn bùng nổ tại Tây Ban Nha.

 

Thành công nhờ tài năng, nhưng không học hỏi từ sai lầm

 

Dù gặp nhiều cú sốc như vậy, Caesar vẫn vượt qua được bằng những nỗ lực phi thường.

Tại Rome, ông xây dựng một bộ máy chính trị cho phép ông vượt qua Thượng viện bằng cách đưa các đề xuất ra cho dân chúng bỏ phiếu.

Trên chiến trường, tài năng quân sự xuất sắc và lòng trung thành của quân đội đã giúp ông vượt qua những tình thế tưởng như thất bại.

Việc chinh phục Gaul thường được ca ngợi là một chiến công quân sự vĩ đại. Nhưng ít người biết rằng chiến thắng đó suýt nữa đã tuột khỏi tay Caesar, và thực ra ông hoàn toàn có thể ngăn chặn khủng hoảng đó từ trước.

Tương tự, cuộc nổi dậy ở Tây Ban Nha cũng gần như khiến ông đánh mất chiến thắng trong cuộc nội chiến mà ông vừa giành được sau rất nhiều nỗ lực.

Trong tất cả những tình huống đó, những điểm mạnh của Caesar là tốc độ hành động, sự sáng tạo, khả năng tổ chức và năng lực thực thi đã cứu ông khỏi thảm họa.

Nhưng điều ông không làm là dừng lại để suy ngẫm xem điều gì đã sai và rút ra bài học từ đó.

 

Bi kịch “Ides of March”

 

Sau khi dập tắt mọi sự chống đối và trở thành người cai trị duy nhất của La Mã, Caesar vẫn tiếp tục hành động theo cách cũ.

Những kế hoạch cải cách của ông đối với Rome và đế chế thực ra rất hợp lý. Nhưng ông triển khai chúng quá nhanh và ít quan tâm đến việc tạo sự đồng thuận.

Vì không ai lên tiếng phản đối trực tiếp, ông cho rằng mọi người đều đồng ý.

Nhưng trên thực tế, một liên minh ngầm đã hình thành:

  • Một số người cảm thấy bị gạt ra bên lề.
  • Một số cảm thấy bất mãn hoặc lo lắng cho tương lai sự nghiệp của mình.
    Một số khác hiểu nhầm cách lãnh đạo từ trên xuống của Caesar là dấu hiệu cho thấy ông muốn biến Cộng hòa La Mã thành chế độ quân chủ.

Caesar không nhận ra sự bất mãn đang âm thầm tích tụ.

Và tất cả kết thúc bằng bi kịch mang tính Shakespeare vào Ides of March (ngày u ám của tháng 3) năm 44 TCN, khi ông bị đâm chết.

 

Điều gì đã thực sự sai?

 

Câu trả lời nằm ở trí tuệ cảm xúc (EQ). EQ được định nghĩa là khả năng nhận diện, kiểm soát và hiểu cảm xúc cả của bản thân lẫn của người khác.

Những nhà lãnh đạo có EQ cao thường có khả năng tự nhận thức mạnh mẽ, hiểu và điều chỉnh cảm xúc của bản thân, đồng thời nhận biết và giải thích phản ứng cảm xúc của người khác.

Nhờ đó, họ có thể xử lý những tình huống phức tạp với sự tinh tế và thấu hiểu. 

Trong trường hợp của Caesar, điều đó thể hiện ở hai sai lầm lớn:

- Không nhận ra những dòng cảm xúc ngầm của các bên liên quan. Caesar không dự đoán được rằng các bên liên quan đưa ra quyết định dựa trên nhiều yếu tố hơn là lý trí. Để duy trì hòa bình, cần phải chinh phục cả trái tim lẫn lý trí.

- Không nhận ra rằng vai trò mới đòi hỏi kỳ vọng mới.  Sau khi trở thành người cai trị duy nhất của La Mã, Caesar vẫn sử dụng những điểm mạnh từng giúp ông thành công trước đó. Thay vì tiếp tục hành động đơn phương, ông cần chuyển sang xây dựng sự đồng thuận cho chương trình cải cách của mình.

Đây là ví dụ điển hình cho câu nói nổi tiếng của Marshall Goldsmith: “Những gì giúp bạn đạt được vị trí hiện tại sẽ không giúp bạn tiến xa hơn.”

 

Bài học lãnh đạo cho ngày nay

 

Câu chuyện của Caesar mang lại nhiều bài học cho các nhà lãnh đạo hiện đại.

1/ Trí tuệ cảm xúc không phải là điều tùy chọn

Khả năng “đọc bầu không khí”, nhận ra sự bất mãn và phát hiện những hiểu lầm trong tổ chức là yếu tố quan trọng để vừa xây dựng sự ủng hộ vừa ngăn chặn sự phản kháng có thể phá hỏng thành công.

2/ Đừng chỉ đo lường hành động,  hãy đo lường cảm nhận của con người

Hãy đảm bảo rằng bạn hiểu điều gì đang xảy ra trong tổ chức của mình, kể cả ở những tầng thấp hơn, thông qua khảo sát, các buổi đối thoại toàn công ty hoặc những chuyến thăm bất ngờ.

3/ Điều chỉnh phong cách khi vai trò thay đổi

Khi đảm nhận một vị trí mới, đặc biệt sau khi được thăng chức, điều quan trọng là phải nhận thức không chỉ mục tiêu đã thay đổi mà cả kỳ vọng của các bên liên quan. Từ đó, bạn có thể điều chỉnh phong cách lãnh đạo của mình để tiếp tục hiệu quả và có ảnh hưởng.

- Theo: Paul Vanderbroeck

 

Tags: