Gia đình Suneo trong Doraemon - Điển hình của “Tư duy làm chủ”
Gia đình Suneo trong Doraemon - Điển hình của “Tư duy làm chủ”
Honekawa Suneo là nhân vật vốn nổi tiếng về độ giàu có truyền đời (tổ tiên giàu từ thời nguyên thủy) với những pha “khoe của” làm cho Nobita bao lần khóc lóc, nài nỉ bảo bối của Doraemon. Nhưng thông qua tập phim 351 tên “Ngày Sinh Nhật Rỗng Túi Của Suneo”, phần lớn khán giả đều cho rằng: gia đình Suneo là KHÔNG THỂ NGHÈO. Chính “tư duy làm chủ” đã giúp họ sống sung túc trong mọi hoàn cảnh. 
Nền Giáo Dục Của Người Giàu
(0 lượt)

Bắt đầu từ việc Suneo mong muốn trải nghiệm cuộc sống không một xu dính túi nên đã yêu cầu Doraemon cho mượn “Tủ Điện Thoại Yêu Cầu” và ước gia đình mình nghèo đi. Rất nhanh sau đó, yêu cầu đã được đáp ứng khi công ty của gia đình phá sản, nhà cửa bị cầm cố. Song, điều làm khán giả ngạc nhiên là thái độ, cách từng thành viên trong gia đình Honekawa đối diện với thực tế.

Trước hết phải kể đến mẹ của Suneo, một quý bà sang trọng, vẫn rất nhẹ nhàng động viên chồng khi ông báo tin dữ. Bà mau chóng chọn ra những món đồ hữu ích và dọn khỏi căn biệt phủ, không ngại một việc nào từ khuân vác, cấy lúa đến vắt sữa bò. Cha của Suneo, tuy từng là ông chủ nhưng ông vẫn trở thành người cày ruộng, nghiên cứu sản xuất, thậm chí còn chế ra vật dụng lấy lửa và cung tên đi săn.

Về phía Suneo, cậu chàng tận dụng đồ trong nhà, làm ra những món đồ chơi còn xịn hơn cả đồ được các bạn tặng, ngay cả con mèo của nhà này còn biết rửa chén, cấy lúa…

Hơn hết, cả gia đình họ đều chăm chỉ làm việc một cách chủ động và giữ tinh thần lạc quan, luôn tiến về phía trước. 

Không kể đến những chi tiết giả tưởng của tập phim, điều đáng nói là lối suy nghĩ - hành động của gia đình Suneo lại rất khớp với những gì tác giả Michael Ellsberg đã nêu ra trong cuốn sách “Nền giáo dục của người giàu”: Nếu bạn bắt đầu với hai bàn tay trắng, không có nghĩa là bạn sẽ trắng tay cả đời. Điều quan trọng là bạn phải thực sự bắt đầu.

Nếu có tư duy làm chủ, thì cho dù bạn có xuất phát từ đâu, bạn cũng sẽ tìm được đường trở thành người bán hamburger giỏi nhất, tiếp đến là tìm được đường quản lý một chuỗi các cửa hàng khác, tiếp đến là nâng tầm trách nhiệm và khả năng lãnh đạo của mình trong một lĩnh vực nào khác nữa, cứ thế,… Đương nhiên, không phải hầu hết những người thu gom rác đều sẽ thành lập nên những đế chế thu gom và xử lý rác trị giá hàng tỷ đô-la. Nhưng thật sai lầm khi tuyên truyền rằng nếu ai đó bắt đầu với một công việc bất kỳ thì sẽ gắn liền với “nghiệp” đó cả đời. Điều đó sẽ trở thành sự thật nếu bạn không bao giờ tự nỗ lực học hỏi vươn lên. 

Vậy điều gì phân biệt một nhân viên phục vụ, tiếp đến là chủ sở hữu khách sạn đó rồi đến một chuỗi khách sạn, với một người mãi chỉ là một nhân viên phục vụ, luôn thường trực cảm giác cay đắng và tức giận với công việc phục vụ suốt đời? Ồ, người chủ sở hữu khách sạn, ngay từ đầu đã không nhìn nhận bản thân là một nhân viên phục vụ. Anh ấy chỉ coi công việc phục vụ này như một bước đệm cần thiết để tiến đến vị trí quản lý một ngày không xa, giúp anh ấy học những kiến thức nền tảng để sở hữu khách sạn trong tương lai.

Tư duy làm chủ có thể không phải là vụ đặt cược được đảm bảo nhưng chắc chắn là vụ đặt cược tốt nhất.

- Trạm Đọc

Tags: