“Sống có ích” - Điểm tựa tư duy giữa thời đại mù sương
“Sống có ích” - Điểm tựa tư duy giữa thời đại mù sương
Giữa thời đại mà thành công được đo bằng tốc độ, hình ảnh và khả năng phô diễn; mạng xã hội đầy rẫy những câu chuyện đổi đời, những hình mẫu lý tưởng được “đóng gói” gọn gàng trong vài phút video hay vài dòng caption truyền cảm hứng.. thì đâu là kim chỉ nam để “sống tốt hơn”? 
Sống Có Ích - 7 Nguyên Tắc Làm Chủ Cuộc Đời
(0 lượt)

Nhưng càng nhiều lời khuyên, chúng ta lại càng hoang mang, không biết phải nỗ lực thế nào, vì điều gì, và rốt cuộc thành công có thật sự khiến ta cảm thấy mình đang sống đúng và sống có ích hay không? 

Trong một xã hội đề cao cái tôi, nơi ai cũng được khuyến khích theo đuổi ước mơ cá nhân, khái niệm sống có ích dường như trở nên cũ kỹ, thậm chí bị xem nhẹ. Chính trong bối cảnh ấy, “Sống có ích” của Arnold Schwarzenegger xuất hiện. Đây không phải là một cuốn sách dạy làm giàu hay chữa lành, mà như một lời nhắc thẳng thắn với những ai đang cố tô vẽ cuộc đời mình trên mạng xã hội, rằng giá trị của một đời người không nằm ở việc bạn đạt được bao nhiêu, mà ở việc bạn đóng góp được gì cho người khác và cho thế giới này.

Arnold Schwarzenegger là một trường hợp hiếm hoi mà câu chuyện đời ông tự nó đã là một minh chứng sống động cho những điều ông viết. Sinh ra tại Áo, bước lên đỉnh cao thế giới với vai trò vận động viên thể hình, chinh phục Hollywood với những vai diễn kinh điển, rồi bước vào chính trường với cương vị Thống đốc bang California, Arnold không chỉ thành công ở nhiều lĩnh vực mà còn nhất quán với một triết lý sống xuyên suốt: luôn làm việc hết mình và trở nên hữu ích. 

 “Sống có ích” không phải là hồi ký kể công, cũng không phải bản tổng kết thành tựu, mà là cuốn sách Arnold viết để chia sẻ những công cụ quan trọng mà ông tin rằng bất kỳ ai cũng có thể áp dụng, miễn là sẵn sàng chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.

 

Tầm nhìn rõ ràng – Nền móng đầu tiên của một đời sống có ích

 

Arnold Schwarzenegger mở đầu  “Sống có ích” bằng một luận điểm tưởng như quen thuộc nhưng được đặt trong một ngữ cảnh rất thực tế rằng, không ai có thể đi xa nếu chính họ không biết mình đang đi đâu. Với ông, tầm nhìn không phải là mơ mộng viển vông hay những khát vọng được nói ra cho đẹp, mà là một hình ảnh đủ rõ để dẫn đường cho hành động mỗi ngày. Arnold kể lại việc ngay từ khi còn rất trẻ, ông đã hình dung cụ thể mình muốn trở thành ai, sống ở đâu, và sẽ đạt được điều gì, dù khi ấy hoàn cảnh, xuất thân và khả năng đều không hề ủng hộ. Điểm mấu chốt ở đây không nằm ở việc tầm nhìn ấy “lớn” đến đâu, mà ở việc nó đủ rõ để giúp con người chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Trong một xã hội mà nhiều người trẻ liên tục bị kéo giữa vô vàn lựa chọn, từ lựa chọn ngành học, công việc, lối sống, hình ảnh bản thân… sự thiếu vắng một tầm nhìn cá nhân dễ khiến con người rơi vào trạng thái sống tạm bợ, phản ứng với hoàn cảnh hơn là chủ động kiến tạo cuộc đời. 

Arnold nhấn mạnh rằng nếu không tự đặt câu hỏi “mình muốn trở thành ai”, thì sớm muộn gì xã hội cũng sẽ trả lời thay bằng những khuôn mẫu an toàn, vừa vặn nhưng không dành cho tất cả. Tầm nhìn, vì thế, không phải là áp lực phải thành công, mà là cách mỗi người giành lại quyền định hướng cuộc đời mình. Khi đã nhìn thấy đích đến, mọi nỗ lực, dù nhỏ, đều mang ý nghĩa và không còn bị cảm giác hoang phí thời gian chi phối.

 

Nghĩ lớn và không thỏa hiệp – Dám khác biệt trở thành hành động phản kháng

 

Thay vì coi việc đặt ra những mục tiêu lớn lao như một biểu hiện của tham vọng mù quáng, Arnold tiếp cận nó như một bài kiểm tra về lòng tin vào bản thân. Ông kể lại quãng thời gian liên tục bị nghi ngờ và chế giễu chỉ vì dám mơ những giấc mơ “không giống ai”: một chàng trai đến từ Áo, nói tiếng Anh nặng giọng, xuất thân từ thể hình – những yếu tố gần như đối lập hoàn toàn với hình mẫu ngôi sao Hollywood lúc bấy giờ lại tin rằng mình có thể bước lên màn ảnh rộng, rồi từ một vận động viên, ông tiếp tục tin rằng mình có thể tham gia chính trường. Những lựa chọn ấy không xuất phát từ sự ngây thơ hay ảo tưởng, mà từ một niềm tin bền bỉ rằng xuất phát điểm không có quyền quyết định giới hạn cuối cùng của con người.

Điểm khác biệt ở Arnold không nằm ở chỗ ông luôn đưa ra những quyết định đúng đắn, mà ở việc ông từ chối để ánh nhìn hoài nghi của người khác thu nhỏ giấc mơ của mình. Ông nhận ra rằng nỗi sợ lớn nhất của con người không hẳn là thất bại, mà là cảm giác bị đánh giá là “quá đà”, “không biết lượng sức”. Chính nỗi sợ ấy khiến nhiều người tự điều chỉnh ước mơ của mình cho vừa với kỳ vọng xã hội, trước cả khi họ thực sự thử sức. Arnold chọn đi theo hướng ngược lại, ông chấp nhận rủi ro bị cười nhạo để bảo vệ quyền được mơ lớn của bản thân.

Arnold cũng chỉ ra một nghịch lý phổ biến rằng xã hội thường khuyến khích con người trở nên “thực tế”, “biết điều”, và “đừng đặt kỳ vọng quá cao”, dưới danh nghĩa của sự quan tâm và an toàn. Tuy nhiên, những lời khuyên tưởng như hợp lý ấy lại âm thầm tạo ra một giới hạn vô hình, nơi người trẻ học cách thu nhỏ khát vọng để tránh thất vọng, thay vì mở rộng năng lực để đối diện với thách thức. Khi con người luôn giữ cho mình một lối rút lui an toàn, họ rất dễ chấp nhận những lựa chọn vừa đủ, và gọi đó là sự trưởng thành.

Với Arnold, dốc toàn lực không phải là liều lĩnh, mà là trung thực với tiềm năng của chính mình. Việc không để sẵn phương án dự phòng không đồng nghĩa với việc phủ nhận thất bại, mà là cách buộc bản thân phải nghiêm túc với lựa chọn đã đưa ra. Nghĩ lớn, vì thế, không phải để chứng minh mình hơn người khác, mà để không phản bội khả năng mà bản thân có thể đạt tới. Trong cách nhìn ấy, thất bại không còn là điều đáng sợ nhất; đáng sợ hơn là sống một đời chưa từng dám thử hết sức vì sợ ánh nhìn của người khác.

 

Lao động và kỷ luật – Thành công không đến từ cảm hứng nhất thời

 

Một trong những phần mang đậm dấu ấn cá nhân của Arnold Schwarzenegger là cách ông nói về lao động và kỷ luật. Ông không che giấu sự khắc nghiệt của quá trình rèn luyện, cũng không biến nỗ lực thành một câu chuyện lãng mạn để dễ truyền cảm hứng. Với Arnold, kỷ luật là thứ duy nhất bền vững hơn động lực. Cảm hứng có thể đến rồi đi, nhưng thói quen làm việc nghiêm túc mỗi ngày mới là nền tảng đủ vững để con người tiếp tục tiến lên khi không còn cảm thấy hứng thú. Ông kể về những buổi tập lặp đi lặp lại đến mức nhàm chán, những ngày làm việc kéo dài vượt quá giới hạn thoải mái, và cả những hy sinh thầm lặng mà không phải lúc nào cũng được ghi nhận.

Trong trải nghiệm của Arnold, làm việc chăm chỉ hiếm khi đi kèm với hào quang. Phần lớn thời gian, đó là những chuỗi ngày đơn điệu, mệt mỏi và không có ai chứng kiến. Chính vì vậy, ông nhìn nhận động lực – thứ thường được ca ngợi như nguồn năng lượng khởi đầu là một yếu tố mong manh. Cảm hứng có thể xuất hiện rồi biến mất bất cứ lúc nào, còn kỷ luật mới là thứ giữ con người ở lại với mục tiêu của mình. Đặt trong bối cảnh hiện đại, khi nhiều người trẻ phải đối mặt với áp lực “thành công nhanh”, “đổi đời sớm” và liên tục so sánh bản thân với những câu chuyện nổi bật trên mạng xã hội, thông điệp này trở nên đặc biệt đáng suy ngẫm. Arnold không phủ nhận giá trị của việc làm việc thông minh hay tối ưu hóa nguồn lực, nhưng ông thẳng thắn chỉ ra rằng không có con đường tắt nào có thể thay thế cho sự kiên trì lâu dài. Việc né tránh nỗ lực bền bỉ chỉ khiến con người đánh mất khả năng chịu đựng, đồng thời dễ nản lòng khi gặp trở ngại đầu tiên.

Với Arnold, lao động không chỉ là phương tiện để đạt được mục tiêu cụ thể, mà còn là quá trình rèn luyện nhân cách. Thông qua việc làm việc nghiêm túc mỗi ngày, con người học cách chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, đối diện với giới hạn cá nhân và vượt qua sự lười biếng vốn luôn hiện diện. Thành công, vì thế, không phải là kết quả của một khoảnh khắc bùng nổ hay một quyết định táo bạo duy nhất, mà là tổng hòa của vô số ngày âm thầm tích lũy, những ngày không ai nhìn thấy, nhưng lại quyết định toàn bộ quãng đường về sau.

 

Từ cái tôi đến cộng đồng – Khi “sống có ích” trở thành mục tiêu tối thượng

 

Điều khiến Sống có ích không dừng lại ở một cuốn sách kể chuyện thành công cá nhân nằm ở cách Arnold chủ động dịch chuyển trọng tâm ra khỏi cái tôi. Sau khi đã đi qua những trải nghiệm của nỗ lực, kỷ luật và tham vọng, ông không để người đọc dừng lại ở cảm giác ngưỡng mộ một cá nhân phi thường, mà đặt ra một câu hỏi căn bản hơn: thành công rốt cuộc có ý nghĩa gì, nếu nó chỉ xoay quanh việc chứng minh bản thân? Chính tại đây, Arnold buộc người đọc phải nhìn lại định nghĩa quen thuộc về “thành đạt” mà xã hội thường áp đặt.

Arnold viết một cách thẳng thắn rằng:

“Nếu muốn giúp chính mình, hãy giúp đỡ người khác.”

Và ông nhấn mạnh thêm: “Không quan trọng bạn già hay trẻ, giàu hay nghèo, đã làm được nhiều thứ hay vẫn còn nhiều việc chưa làm, trong mọi trường hợp, cho đi nhiều hơn sẽ giúp bạn nhận được nhiều hơn.”

Điều đáng chú ý là những lời khẳng định này không được đặt trong giọng điệu đạo đức hay kêu gọi hy sinh bản thân một cách cao cả. Arnold không xem việc cho đi như một nghĩa vụ phải gánh vác, mà như một quy luật sống có tính thực tế. Theo ông, khi con người chỉ tập trung vào việc tích lũy thành tựu cá nhân, thành công rất dễ trở nên rỗng tuếch và mong manh, bởi nó phụ thuộc quá nhiều vào sự công nhận bên ngoài. Ngược lại, khi nỗ lực của con người gắn liền với việc tạo ra giá trị cho người khác, thành công không còn là một đích đến cá nhân, mà trở thành một dòng chảy có khả năng lan tỏa.

Arnold cho rằng chính trong quá trình hướng ra cộng đồng – gia đình, những người xung quanh, và xã hội rộng lớn hơn, con người mới tìm thấy một dạng ý nghĩa bền vững hơn danh tiếng hay tiền bạc. Việc “sống có ích” không đồng nghĩa với việc làm hài lòng tất cả mọi người, càng không phải là đánh đổi bản thân để đáp ứng kỳ vọng của người khác. Đó là lựa chọn sống với ý thức rằng sự tồn tại của mình không tách rời khỏi thế giới xung quanh, và mỗi hành động, dù nhỏ, đều có thể tạo ra tác động tích cực.

Ở tầng sâu hơn, Arnold ngầm chỉ ra rằng ý nghĩa sống không phải là thứ có thể đạt được thông qua thành tích cá nhân đơn lẻ. Nó hình thành khi con người cảm nhận được sự kết nối, khi những gì mình làm vượt ra ngoài lợi ích cá nhân và chạm tới người khác. Trong cách nhìn ấy, “sống có ích” không phải là một lý tưởng xa vời, mà là một định hướng sống giúp con người thoát khỏi cảm giác trống rỗng ngay cả khi đã đạt được những điều mà xã hội gọi là thành công.

 

Giá trị của  “Sống có ích” 

 

 “Sống có ích” không tìm cách thuyết phục người đọc bằng những công thức làm giàu, cũng không đưa ra lời hứa hẹn về một đời sống hạnh phúc tức thì. Giá trị cốt lõi của cuốn sách nằm ở việc nó chủ động đặt ra câu hỏi về thành công trong một thời đại mà con người liên tục bị kéo vào vòng xoáy so sánh. Khi hình ảnh, thành tựu và tốc độ trở thành thước đo phổ biến, nhiều người trẻ dễ rơi vào cảm giác mình luôn chậm hơn, kém hơn hoặc chưa đủ. Trong bối cảnh đó, thông điệp mà Arnold Schwarzenegger đưa ra không nhằm thúc ép người đọc phải đạt được nhiều hơn, mà là giúp họ hiểu rõ hơn mình đang nỗ lực vì điều gì.

Đối với thế hệ trẻ – những người đang lớn lên giữa mạng xã hội, nhịp sống gấp gáp và sự bất ổn kéo dài,  “Sống có ích” đóng vai trò như một điểm tựa tư duy hơn là một kim chỉ nam cứng nhắc. Cuốn sách không yêu cầu người trẻ phải trở nên hoàn hảo, càng không áp đặt một hình mẫu thành công duy nhất để noi theo. Thay vào đó, Arnold khuyến khích họ nhìn nhận giá trị của bản thân thông qua mức độ hữu ích mà họ có thể tạo ra, dù là trong gia đình, công việc hay cộng đồng nhỏ bé xung quanh. Thành công, trong cách nhìn này, không còn là một cuộc đua hơn thua, mà là quá trình mỗi người tìm ra vị trí có ý nghĩa của mình trong thế giới rộng lớn.

Ảnh hưởng lâu dài của “Sống có ích” không nằm ở việc thúc đẩy người đọc phải hành động nhiều hơn hay tham vọng hơn, mà ở việc giúp họ đặt ra những câu hỏi đúng. Cuốn sách buộc người đọc đối diện với một vấn đề căn bản nhưng thường bị né tránh: cuộc đời mình đang hướng tới điều gì, và sự hiện diện của mình có mang lại giá trị nào cho người khác hay không. Khi câu hỏi ấy được đặt ra một cách nghiêm túc, thành công không còn bị giản lược thành hình ảnh hay con số, mà được đo bằng chiều sâu của tác động mà một con người để lại.

Trong một thế giới nơi ai cũng muốn được nhìn thấy và được ngưỡng mộ, Sống có ích nhắc nhở rằng ý nghĩa sâu xa nhất của một đời người không nằm ở mức độ nổi bật, mà ở việc họ có được cần đến hay không. 

Và có lẽ, chính sự dịch chuyển thầm lặng ấy, từ việc khẳng định bản thân sang việc tạo ra giá trị cho người khác là đóng góp bền vững nhất mà cuốn sách của Arnold Schwarzenegger mang lại cho thế hệ trẻ hôm nay.

- Minh Hằng

- Trạm Đọc

Tags: