20 dấu hiệu cho thấy bạn trưởng thành về cảm xúc
20 dấu hiệu cho thấy bạn trưởng thành về cảm xúc
Trí tuệ xúc cảm
(590 lượt)

1/ Bạn nhận ra rằng phần lớn những hành vi tồi tệ của người khác thực ra bắt nguồn từ nỗi sợ hãi và sự lo âu – thay vì, như cách dễ dàng hơn mà chúng ta thường nghĩ, từ sự xấu xa hay ngu ngốc. Bạn bớt khư khư giữ lấy cảm giác mình luôn đúng và không còn nhìn thế giới như một nơi chỉ toàn những tên quái vật hoặc những tên ngốc.

Ban đầu, điều đó khiến mọi thứ trở nên bớt trắng đen, nhưng theo thời gian, thế giới lại trở nên thú vị hơn rất nhiều.

2/ Bạn hiểu rằng những gì tồn tại trong đầu mình không phải lúc nào cũng có thể được người khác tự động hiểu. Bạn nhận ra rằng mình phải diễn đạt suy nghĩ, ý định và cảm xúc bằng lời nói; và bạn không thể trách người khác vì họ không hiểu điều bạn muốn nói khi bạn chưa từng bình tĩnh để nói ra một cách rõ ràng.

3/ Bạn học được rằng đôi khi mình cũng sai. Với một sự can đảm rất lớn, bạn bắt đầu vụng về biết nói lời xin lỗi.

4/ Bạn học cách tự tin không phải bằng việc nhận ra rằng mình tuyệt vời, mà bằng cách hiểu rằng những người khác cũng ngốc nghếch, sợ hãi và lạc lối chẳng kém gì bạn.

Tất cả chúng ta đều đang vừa sống vừa tự tìm cách xoay xở, và điều đó hoàn toàn ổn.

5/ Bạn tha thứ cho cha mẹ mình vì nhận ra rằng họ không đưa bạn đến với cuộc đời này chỉ để làm tổn thương bạn. Họ cũng chỉ là những người vẫn còn vụng về và bị choáng ngợp trước cuộc sống, đồng thời phải vật lộn với những con quỷ của riêng mình. Sự tức giận, đôi khi, chuyển thành lòng thương cảm và sự cảm thông.

6/ Bạn nhận ra những thứ được gọi là “nhỏ nhặt” có ảnh hưởng to lớn đến tâm trạng của chúng ta: giờ đi ngủ, lượng đường trong máu, những căng thẳng âm ỉ trong cuộc sống...

Vì thế, bạn học được rằng không bao giờ nên đem một vấn đề quan trọng hay dễ gây tranh cãi ra nói với người mình yêu khi mọi người chưa được nghỉ ngơi đầy đủ, khi có ai đó đang say, khi bạn chưa ăn gì, khi xung quanh vẫn còn những điều khiến bạn lo lắng, hoặc khi bạn đang vội chạy cho kịp một chuyến tàu.

7/ Bạn từ bỏ việc giận dỗi và hờn dỗi. Nếu ai đó làm tổn thương bạn, bạn không giữ sự căm giận và tổn thương ấy trong nhiều ngày. Bạn nhớ rằng mình rồi cũng sẽ chết. Bạn không mong người khác tự biết điều gì đang khiến bạn khó chịu. Bạn nói thẳng với họ. Nếu họ hiểu, bạn tha thứ cho họ. Và nếu họ không hiểu, theo một cách khác, bạn cũng tha thứ cho họ.

8/ Bạn không còn tin vào sự hoàn hảo trong hầu hết mọi lĩnh vực. Không có con người hoàn hảo, công việc hoàn hảo hay cuộc sống hoàn hảo.

Thay vào đó, bạn hướng đến việc trân trọng những gì – theo cách diễn đạt mẫu mực của nhà phân tâm học Donald Winnicott – là “đủ tốt”. Bạn nhận ra rằng nhiều điều trong cuộc sống vừa đáng thất vọng, nhưng theo nhiều cách khác nhau, lại hoàn toàn đủ tốt.

9/ Bạn học được giá trị của việc trở nên bi quan hơn một chút về cách mọi chuyện sẽ diễn ra – và nhờ vậy, bạn trở thành một người bình tĩnh hơn, kiên nhẫn hơn và dễ tha thứ hơn.

Bạn đánh mất một phần chủ nghĩa lý tưởng của mình và trở thành một người ít khiến người khác phát điên hơn – bớt thiếu kiên nhẫn, bớt cứng nhắc và bớt nóng giận.

10/ Bạn học cách nhìn nhận rằng điểm yếu trong tính cách của mỗi người thường gắn liền với những điểm mạnh có thể cân bằng chúng. Thay vì chỉ chăm chăm nhìn vào khuyết điểm của ai đó, bạn nhìn toàn bộ con người họ.

Ví dụ: Một người nào đó có thể hơi quá tỉ mỉ và nguyên tắc, nhưng đồng thời họ cũng có thể là chỗ dựa vững chắc trong những lúc hỗn loạn.

Một người nào đó có thể hơi bừa bộn, nhưng đồng thời họ cũng có khả năng sáng tạo tuyệt vời và tầm nhìn rất xa.

Bạn thực sự hiểu rằng không có người hoàn hảo, và mọi điểm mạnh đều đi kèm với một điểm yếu nào đó.

11/ Bạn ít yêu một ai đó ngay lập tức hơn. Khi còn chưa trưởng thành, bạn có thể phải lòng một người chỉ trong chớp mắt.

Nhưng giờ đây, bạn nhận thức một cách đầy chua xót rằng bất kỳ ai, dù bên ngoài có quyến rũ hay thành đạt đến đâu, khi ở gần đủ lâu cũng sẽ có những điểm khiến bạn thấy họ thật khó chịu.

12/ Bạn nhận ra rằng mình cũng là một người khá khó sống cùng. Bạn từ bỏ một phần sự tự thương cảm đầy cảm tính dành cho chính mình.

Khi bước vào tình bạn hay một mối quan hệ, bạn thậm chí còn chủ động cảnh báo người khác một cách tử tế về những lúc và những cách mà bạn có thể trở thành một người khó chiều hoặc khó ở.

13/ Bạn học cách tha thứ cho chính mình vì những sai lầm và sự ngốc nghếch của bản thân. Bạn nhận ra rằng việc cứ mãi tự hành hạ bản thân vì những lỗi lầm trong quá khứ chẳng đem lại ích lợi gì.

Bạn trở thành một người bạn tốt hơn đối với chính mình.

Tất nhiên, bạn cũng là một kẻ ngốc, nhưng bạn vẫn là một kẻ ngốc đáng yêu, giống như tất cả chúng ta.

14/ Bạn nhận ra rằng một phần của sự trưởng thành là hòa giải với những phần trẻ con bướng bỉnh trong mình, những phần sẽ luôn tồn tại.

Bạn không còn cố gắng trở thành một người lớn trong mọi hoàn cảnh. Bạn chấp nhận rằng tất cả chúng ta đều có những khoảnh khắc thoái lui về cảm xúc – và khi “đứa trẻ hai tuổi” bên trong bạn xuất hiện, bạn đón nhận nó một cách bao dung và dành cho nó sự quan tâm mà nó cần.

15/ Bạn không còn đặt quá nhiều hy vọng vào những kế hoạch lớn lao cho một kiểu hạnh phúc mà bạn kỳ vọng có thể kéo dài suốt nhiều năm.

Bạn biết ăn mừng những điều nhỏ bé đang diễn ra tốt đẹp. Bạn nhận ra rằng sự hài lòng đến từng phút một.

Bạn vui nếu một ngày trôi qua mà không có quá nhiều phiền toái.

Bạn bắt đầu chú ý nhiều hơn đến những bông hoa và bầu trời buổi tối. Bạn phát triển một khẩu vị dành cho những niềm vui nhỏ bé.

16/ Việc người khác nói gì về bạn không còn khiến bạn quá bận tâm.

Bạn nhận ra rằng tâm trí của người khác vốn là những nơi rất hỗn độn, và bạn không còn cố gắng quá sức để đánh bóng hình ảnh của mình trong mắt tất cả mọi người.

Điều quan trọng là bạn và một hoặc hai người quan trọng với mình cảm thấy ổn khi bạn được là chính mình.

Bạn từ bỏ việc theo đuổi danh tiếng và bắt đầu đặt niềm tin vào tình yêu.

17/ Bạn trở nên giỏi hơn trong việc lắng nghe những phản hồi và lời phê bình.

Thay vì cho rằng bất kỳ ai chỉ trích mình đều đang cố làm nhục mình hoặc đơn giản là họ sai, bạn chấp nhận rằng có lẽ mình nên tiếp thu một vài điều.

Bạn bắt đầu nhận ra rằng mình có thể lắng nghe một lời phê bình và vẫn sống sót sau nó, mà không cần dựng áo giáp lên để tự vệ hay phủ nhận rằng mình từng có vấn đề.

18/ Bạn nhận ra rằng mình vẫn sống với khoảng cách quá gần với một số vấn đề và nỗi đau của chính mình.

Bạn ngày càng nhớ rằng mình cần tạo khoảng cách và có một góc nhìn rộng hơn đối với những điều đang khiến mình đau khổ.

Bạn đi dạo và hòa mình với thiên nhiên nhiều hơn, có thể nuôi một con thú cưng và biết ngắm nhìn những thiên hà xa xôi trên bầu trời đêm.

19/ Bạn nhận ra rằng quá khứ rất riêng của mình đã nhuộm màu cách bạn phản ứng trước các sự kiện hiện tại, và bạn học cách bù đắp cho những méo mó nhận thức có thể nảy sinh từ đó.

Bạn chấp nhận rằng vì tuổi thơ của mình diễn ra theo một cách nhất định, bạn có khuynh hướng phản ứng thái quá trong một số vấn đề.

Bạn bắt đầu nghi ngờ những phản ứng đầu tiên của chính mình đối với một số chủ đề nhất định.

Bạn nhận ra rằng đôi khi không nên hành động theo cảm xúc tức thời của mình.

20/ Khi bắt đầu một tình bạn, bạn nhận ra rằng người khác không chủ yếu muốn nghe về những tin vui của bạn. Họ muốn được hiểu những rắc rối và nỗi lo của bạn, để qua đó chính họ cũng có thể cảm thấy bớt cô đơn.

Bạn trở thành một người bạn tốt hơn bởi bạn hiểu rằng bản chất thực sự của tình bạn nằm ở việc cùng nhau chia sẻ sự dễ tổn thương.

- Theo: The School of Life

Tags: