30 lần bị từ chối thẳng thừng,
30 lần bị từ chối thẳng thừng, "chiếc đinht hất bại" nhưng vẫn kiên trì viết mỗi ngày của Stephen King
Khi nhắc đến Stephen King, người ta thường nghĩ ngay đến một thế lực siêu nhiên trong làng văn học. Với hơn 60 tiểu thuyết và hàng trăm truyện ngắn được xuất bản, ông dường như có một sức sáng tạo không bao giờ cạn. Nhưng nếu lật lại những trang hồi ký của chính King, bạn sẽ nhận ra một sự thật ít hào nhoáng hơn nhiều: Stephen King không phải là một vị thần, ông là một "lực sĩ" trong phòng tập chữ nghĩa.
Peak: Giải mã bí mật của những thiên tài
(1 lượt)

 

Chiếc đinh treo đầy sự thất bại và cuộc sống của gã giáo viên nghèo

 

Trước khi cuốn tiểu thuyết đầu tiên “Carrie” được xuất bản vào năm ông 26 tuổi, King chỉ là một giáo viên tiếng Anh nghèo sống trong căn hộ di động chật hẹp. Ban ngày ông đứng lớp, tối đến ông làm thêm tại xưởng giặt công nghiệp để trang trải chi phí y tế và tã lót cho con. Cuộc sống túng quẫn đến mức gia đình ông thậm chí không có tiền trả hóa đơn điện thoại.

Trong hoàn cảnh ngặt nghèo đó, ông vẫn viết mỗi tối sau khi đi làm về. Trên tường chỗ ông ngồi có một chiếc đinh sắt. Đó không phải nơi treo bằng cấp, mà là nơi ông đóng những tờ giấy từ chối từ các tạp chí.

Thay vì viết theo bản năng, King làm một việc mà ít người dám: Đối mặt trực diện với thất bại. Bản thảo “Carrie” đã bị 30 nhà xuất bản từ chối thẳng thừng

Tổng cộng trong những năm đầu sự nghiệp, ông đã nhận về hàng trăm lá thư khước từ. Mỗi tờ giấy từ chối là một "phản hồi" nghiệt ngã rằng kỹ năng của ông chưa tới tầm. Ông không bỏ cuộc, ông phân tích chúng, sửa đổi cách hành văn và tiếp tục gửi bài. Khi chiếc đinh sắt gãy vì quá nặng trước hàng chồng thư từ chối, ông thay bằng một chiếc đinh to hơn.

 

Kỷ luật của một "công nhân" viết lách

 

Stephen King có một nguyên tắc bất biến: Viết đúng 2.000 chữ mỗi ngày, kể cả lễ Giáng sinh hay sinh nhật. Tuy nhiên, số lượng không phải là tất cả. Điểm khác biệt của King nằm ở cách ông phân rã kỹ năng. Ông dành ra hàng giờ mỗi ngày để đọc. Ông đọc mọi thứ: từ những kiệt tác văn học đến những cuốn tiểu thuyết rẻ tiền.

  • Khi đọc một cuốn sách hay: Ông học cách xây dựng bản đồ tư duy về nhịp điệu.
  • Khi gặp một cuốn sách dở: Ông phân tích chính xác tại sao nó dở để không bao giờ lặp lại lỗi đó trong tác phẩm của mình.

Đặc biệt, ông luôn có một "người giám sát" khắt khe nhất: vợ ông, Tabitha. Bà chính là người đã nhặt bản thảo “Carrie” từ sọt rác sau khi King ném đi vì nản lòng. Bà chỉ ra những điểm yếu trong tâm lý nhân vật và ép ông phải viết lại cho đến khi nó hoàn hảo. Không có sự phản hồi nghiêm túc đó, thế giới đã không bao giờ biết đến Stephen King.

 

BÀI HỌC RÚT RA: ĐỪNG CHỈ LẶP LẠI NHỮNG GÌ BẠN ĐÃ GIỎI

 

Sự nghiệp của Stephen King không phải là kết quả của một "phép màu" đột ngột, mà là minh chứng sống động cho phương pháp Rèn luyện có chủ đích (Deliberate Practice). Để đạt đến đỉnh cao trong bất kỳ lĩnh vực nào, bạn cần 4 yếu tố then chốt:

  1. Vượt khỏi vùng an toàn: Đừng chỉ lặp lại những gì bạn đã giỏi. Hãy đóng chiếc đinh to hơn cho những thử thách khó hơn, chấp nhận bị từ chối 30 lần để tìm ra cách viết thứ 31 tốt hơn.
  2. Mục tiêu cụ thể: Đừng nói "tôi muốn viết giỏi", hãy đặt mục tiêu "2.000 chữ mỗi ngày" như King.
  3. Sự tập trung và Phân tích: Xây dựng "bản đồ tư duy" sâu sắc bằng cách phân tích những người giỏi nhất và cả những sai lầm của chính mình.
  4. Phản hồi liên tục: Tìm kiếm một "Tabitha" cho riêng mình – một người thầy hoặc một cơ chế phản hồi giúp bạn nhận ra lỗi sai ngay lập tức.

Nếu bạn từng tin rằng mình không có năng khiếu, hãy tìm đọc cuốn sách "PEAK - Giải mã sự bí ẩn của những thiên tài" của Anders Ericsson và Robert Pool. Cuốn sách sẽ thay đổi hoàn toàn tư duy của bạn về tài năng, chỉ cho bạn cách "thiết kế" lộ trình để trở thành chuyên gia trong mọi lĩnh vực bằng cách rèn luyện bộ não và cơ thể đúng cách.

Tags: