Lời khuyên bất ngờ từ người cha giàu có: Bạn chọn cuộc sống giàu sang hay bình dị
Lời khuyên bất ngờ từ người cha giàu có: Bạn chọn cuộc sống giàu sang hay bình dị
24,165
Lời khuyên của ông có thể làm thay đổi cuộc đời bạn!
Bố tôi là một thẩm phán luật hành chính. Đều đặn từ thứ hai đến thứ sau, ông thức dậy vào lúc 5 giờ sáng và lái xe đến ga xe lửa. Từ đó, ông đi tới San Francisco, bắt một chuyến xe buýt và tới nơi làm việc.

 Ông trở về nhà vào lúc 6 giờ chiều. Ngày nào, ông cũng lặp lại như vậy trừ một số ngày ông ngủ gật trên tàu và bỏ lỡ điểm dừng.

Chúng tôi sống trong một ngôi nhà ba phòng ngủ ở đồi Los Gatos, bang California (Mỹ). Từ đây, chúng tôi có thể phóng tầm mắt, chiêm ngưỡng cảnh đẹp ở thung lũng silicon. Khi tôi là một cậu bé, kỷ nguyên .com vẫn còn chưa bắt đầu.

Với công việc là một thẩm phán luật hành chính, bố tôi luôn đảm bảo một cuộc sống đầy đủ cho gia đình mặc dù chúng tôi không giàu có. Nhiều năm trôi qua, Quận Santa Clara đã phát triển thành một trung tâm công nghệ như ngày nay. Các ngôi nhà được xây theo phong cách McMansion (những ngôi nhà có kiểu kiến trúc giống nhau, diện tích rộng và được xây nhanh chóng) bắt đầu xuất hiện xung quanh chúng tôi cũng nhanh chẳng kém sự phất lên nhanh chóng của Thung lũng Silicon.

Chẳng bao lâu sau, thị trấn Los Gaots yên bình cũng hoà mình vào dòng thác đổi thay. Các hãng xe sang trọng như BMW’s, Mercedes Ferrari’s… luôn tấp nập chạy qua thị trấn. Cẩm nang Michelin Guide (cuốn sổ đánh giá, xếp hạng các khách sạn ở Paris và các nhà hàng theo danh mục cụ thể. Có tên trong cẩm nang này là niềm tự hào của nhiều đầu bếp trên khắp thế giới) còn gợi ý danh sách các nhà hàng mới nổi chuyên phục vụ bữa ăn cho các nhân vật có máu mặt ở Thung lũng Silicon.

Trong khi đó, bố tôi vẫn tiếp tục lái chiếc xe cũ tàng nhưng có khả năng đánh bại Ford Ranger đi khắp thị trấn. Bố từng nói với tôi rằng: “Giàu sang chẳng có lỗi gì. Tuy nhiên, với nhiều người, họ đã đánh mất chính mình trong quá trình vươn tới sự giàu sang. Không phải giàu sang mà chính chí khí mới nói lên bạn là ai”.

Đương nhiên, khi còn là một cậu thiếu niên tự mãn, tôi luôn tìm cách vặn vẹo lại bố: “Con muốn trở thành một người giàu sang có chí khí còn hơn là người nghèo có chí khí”. Bố tôi mỉm cười và đáp lại rằng: “Chắc chắn rồi, nhưng điều nực cười là những người vui vẻ nhất trên hành tinh này mà bố từng gặp lại thường không giàu”.

Chẳng hạn, một trong những người bạn bố yêu quý nhất là Corey, người quản lý địa phương từng sửa chữa các con đường gần nơi mình sống. Bố từng thuê ông ấy làm một số việc lặt vặt, mời ông ấy ăn trưa và uống trà đá.

Bố tôi và người đàn ông ấy nói chuyện về lịch sử và cuộc sống. Bố tôi từng nói: “Corey là rất thực tế và thành thật hơn bất cứ ai bố từng làm việc cùng. Một người khác bố cũng rất yêu quý là chú thợ cắt tóc Pat”.

Bố mẹ tôi thỉnh thoảng cũng tham dự các bữa tiệc với hàng xóm. Mặc dù bố tôi thích ở nhà đọc sách lịch sử hơn nhưng vì mẹ tôi thích đến những nơi đông vui và tham gia các hoạt động cộng đồng nên bố tôi đều ậm ừ đi theo.

Bố tôi nhận ra rằng, nhiều người giàu sang nhưng lại có vẻ không hạnh phúc. Đúng vậy, họ ở trong những toà nhà lớn, đầy đủ tiện nghi; ngồi trên những chiếc ô tô bóng loáng, sang trọng nhưng một vài người lại có cuộc hôn nhân không hạnh phúc, sa vào thói nghiệm rượu, âu sầu về các vấn đề sức khoẻ… Những người khác dù kiếm được nhiều tiền nhưng lại tiêu xài hoang phí. Một nửa số đó sống hoàn toàn bằng tiền thế chấp. Bố tôi luôn nói như vậy.

Bố tôi nghỉ hưu vào năm 79 tuổi. Khi đó, bố tôi đã sở hữu một ngôi nhà và rất nhiều ô tô. Bố tôi còn có lương hưu, trợ cấp y tế và thậm chí còn một số khoản đầu tư vào các hợp đồng chăm sóc sức khoẻ dài hạn, nhiều ưu đãi cho mẹ tôi và chính bản thân ông.

Những gì tôi học được từ bố là tiền bạc thực sự có ích nhưng nó không đảm bảo hạnh phúc.

 

 

Không bao giờ là đủ

 

 

Nam diễn viên Jim Carrey từng phát biểu rằng:

“Tôi nghĩ mọi người có thể sẽ trở nên giàu có, nổi tiếng và làm mọi việc họ từng ao ước, nhưng chừng ấy vẫn chưa bao giờ khiến ta thoả mãn”.

Thực tế là việc tập trung vào vật chất, danh tiếng và vận may dường như không mang đến niềm hạnh phúc lâu dài. Chúng ta chỉ cần nhìn vào các vụ bê bối của những người nổi tiếng ở Hollywood thì sẽ thấy. Họ đều dính dáng đến những lùm xùm xung quanh việc ly hôn, lạm dụng chất gây nghiện, rượu, thuốc an thần…

Một bài báo trên trang MessyMinimalist.com từng viết về hạnh phúc như sau:

“Hãy để tôi giải thích: Khi mỗi ngày trôi qua, nếu mọi thứ bạn suy tưởng chỉ xoay quanh điều gì sẽ mang đến hạnh phúc cho bản thân mình đây thì bạn sẽ nhanh chóng nhận ra rằng, tất cả những thứ đó chưa bao giờ là đủ. Đó là bởi vì sau giây phút hạnh phúc, não chúng ta lại quay về trạng thái cân bằng (trạng thái tự nhiên). Nếu chúng ta cứ đánh lừa bộ não hết lần này đến lần khác thì những giây phút hạnh phúc hiện tại (như dùng bữa ở một nhà hàng hạn sang, sử dụng đồ đạc mới, mặc quần áo mới hay đi nghỉ dưỡng) chỉ là cảm giác do chúng ta cố tạo ra. Khi trở về trạng thái bình thường, chúng ta sẽ luôn cảm thấy như vừa mất mát thứ gì đó… Do vậy, chúng ta luôn tìm kiếm trạng thái bị kích thích để có cảm giác hạnh phúc hơn."

Việc theo đuổi hạnh phúc thực sự tốn kém, mất nhiều thời gian và khiến chúng ta kiệt sức”.

Hạnh phúc là thứ thoảng qua. Chẳng sớm thì muộn, kỳ nghỉ cũng kết thúc. Bữa ăn tối cũng qua đi. Chúng ta lại trở về với nhịp điệu sống bình thường.

Chính vì thế, nếu cuộc rượt đuổi tiền bạc, danh tiếng chẳng thể làm chúng ta hạnh phúc lâu dài, vậy chúng ta nên làm gì?

Đây là lúc sự hài lòng xuất hiện. Hạnh phúc có thể đến rồi đi nhưng sự hài lòng thì luôn trước sau như một.

Một lần nữa, tôi xin trích dẫn phần nói về sự hài lòng trên trang Messyminimalist.com như sau:

“Nếu bạn hài lòng với chính bản thân mình và có thể chấp nhận con người bạn ở trạng thái tự nhiên, chúng ta sẽ có thêm thời gian, tiền bạc và năng lượng để sống và trải nghiệm cuộc sống ở cả những khoảnh khắc đáng tự hào lẫn nhục nhã. Điều này không có nghĩa là chúng ta không có mục tiêu cho một lối sống khác tốt đẹp hơn nhưng dù trong bất cứ tình huống nào, điều quan trọng là ta luôn tìm được sự hài lòng. Ngay cả khi bạn chẳng có gì, bạn có thể tận hưởng ánh bình mình của ngày mới. Nếu bạn không có ai để tâm sự, bạn có thể bắt chuyện với người lạ."

 

 

Đuổi theo chú thỏ máy

 

 

Chó đua luôn đuổi theo những chú thỏ máy. Vấn đề nằm ở chỗ chúng chưa bao giờ đuổi kịp chú thỏ máy này. Ở một khía cạnh nào đó, đuổi theo hạnh phúc cũng tương tự như vậy. Điều gì tồi tệ hơn, ngay cả khi chúng ta đuổi kịp chú “thỏ” tham vọng của chúng ta, hạnh phúc cũng chỉ là thứ thoáng qua.

Chúng ta được thăng tiến hoặc có bằng cấp. Chúng ta ăn mừng. Nhưng sau đó, mặt trời lại lặn và ngày tiếp theo lại tới, chúng ta phải đi lính cho những mục tiêu kế tiếp.

Andrew Weil, M.D cho rằng, chúng ta nên theo đuổi sự hài lòng hơn là hạnh phúc. Sự hài lòng là cảm giác thoả mãn bên trong. Nó không phụ thuộc vào những điều bên ngoài như sự thăng tiến hay niềm hãnh diện khi chiến thắng trong trò chơi xổ số. Dưới mọi hình thức, tham vọng và thành tích chúng ta đạt được chẳng có gì là sai. Vấn đề chỉ là chúng ta không nên đặt tất cả trứng cảm xúc vào cùng một rổ.

Sức khoẻ cảm xúc của chúng ta nên gắn liền với sự hài lòng cá nhân, sự thanh thản, thoải mái và khả năng phục hồi. Mọi người hiểu rằng, nỗi buồn đôi khi là một phần cuộc sống.

 

 

Ý nghĩa kỳ quặc của sự hài lòng

 

 

Vào năm 2006, bố tôi nằm bệt trên giường, hôn mê và đang vật lộn với cơn đau của chứng suy thận. Nữ y tá tuyệt vời luôn giữ ông ở trạng thái thoải mái nhất có thể. Tôi nắm lấy tay bố mình và hồi tưởng lại quá khứ: Các câu chuyện về gia đình, vật nuôi, kỳ nghỉ, ngày lễ và lời cầu chúc cho một cuộc sống tươi đẹp. Tôi nói với cha mình rằng nếu ông ấy mệt thì ông hãy nghỉ ngơi rồi mọi việc sẽ ổn. Nhờ ông, mọi người trong gia đình tôi đều ổn.

 

Tôi nhận được một cuộc gọi hai giờ sau đó thông báo rằng, ba tôi đã thanh thản qua đời. Tôi đã chuẩn bị cho sự ra đi của ông nhưng nỗi buồn và sự mất mát vẫn bủa vây lấy tâm hồn tôi. Tôi không hạnh phúc. Nhưng tôi cũng cảm nhận được sự hài lòng đến kỳ quặc.

Tôi cảm thấy ổn khi tôi đã ở bên bố suốt quãn thời gian bố lâm bệnh. Tôi cảm thấy ổn vì tôi đã sắp xếp để mẹ tôi gặp bố tôi. Tôi cảm thấy tự hào trước thực tế trong thời khắc bố cần tôi nhất, tôi đã ở cạnh ông. Và tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi biết rằng, bố tôi sẽ không còn phải chịu cảm giác đau đớn này thêm một giây một phút nào nữa.

Bố tôi ra đi cũng khiến tôi suy nghĩ sâu sắc hơn về cuộc sống của chính mình. Từ sự từng trải và vốn sống của ông, tôi bắt đầu tập trung vào những thứ mang đến sự hài lòng cho tôi như gia đình, nghệ thuật, sách, bạn bè, sức khoẻ.

 

 

Hết lòng vì người khác là một đức tính tốt

 

 

Nhà sản xuất phim Erwin Darmali đã thực hiện một bộ phim tư liệu về người đàn ông mang tên Ramon Tengkano, người dường như có tất cả (hoặc gần như vậy). Mọi việc bắt đầu bằng một thử thách nhỏ dành cho gã đàn ông khác. Thử thách đặt ra là xem ai kiếm được 1 triệu dollar trước. Tengkano đã giành chiến thắng. Thực tế, ông ta hãnh diện rằng, gã đàn ông kia thật vô dụng.

 

Xét ở một góc độ nào đó, Tengkano đã sở hữu vài ngôi nhà, 6 đến 7 Harleys, 15 xe hơi và có thể mua bất cứ thứ gì ông muốn. Nhưng ông vẫn có một nỗi đau sâu kín mà chẳng thành công nào của ông có thể xoa dịu nổi.

Tengkano thuật lại việc ông đã thuê một vệ sỹ đến văn phòng của một người đàn ông lớn tuổi đang nợ tiền ông. Ông lão đã hoãn nợ 3 lần, vì thế, Tengkano ra lệnh cho vệ sĩ kia phải đập phá tan nát toàn bộ văn phòng của người đàn ông lớn tuổi đó. Người đàn ông già yếu sững sờ khi nhìn thấy cảnh hoang tàn ở văn phòng mình.

Vào ngày hôm sau, Tengkano mới hay tin, ông lão đã qua đời sau cơn đau tim. Tất cả tiền bạc trên thế giới này không thể làm Tengkano hết ân hận về những gì mình đã gây ra. Ông tự vấn “Tôi nên trở thành điều gì?” Từ đó, ông quyết định thời điểm ấy là lúc cần thay đổi. Ông đưa ra lời hứa cho phần còn lại của đời mình là giúp đỡ những người khác.

Tôi mới biết đến Ramon Tengkano nhờ một độc giả tốt bụng gửi đường link dẫn đến một bộ phim tài liệu do Erwin Darmali thực hiện. Bộ phim đó có tên là “Điều giản dị của hạnh phúc” và đây thực sự là một bộ phim đáng xem.

 

 

Lời khuyên đáng ngạc nhiên

 

 

Ramon Tengkano đã thay đổi toàn bộ chính cuộc đời mình. Ông bán mọi thứ và chuyển đến sống ở một làng quê kém phát triển tại Indonesia. Ông giúp đỡ một cậu bé vô gia cư đoàn tụ với mẹ cậu. Ông xây dựng một phòng khám và nâng cấp mạng lưới thuỷ lợi cho những người dân trong làng.

 

Tengkano nói với chúng tôi rằng, hạnh phúc thực sự là khi chúng ta bắt đầu tự làm rỗng tâm trí mình. Ông nói thêm rằng:

Thế giới này có quá nhiều khổ đau. Bởi vì mọi người có thể giúp đỡ nhau nên những ai có thể hết lòng vì người khác thật đáng quý”.

Đến cuối bộ phim, Tengkano nhìn vào camera và vào mẩu giấy viết lời khuyên đáng kinh ngạc:

“Hãy sống một cuộc đời bình dị hơn”.

Còn bạn thì sao? Bạn có đang sống một cuộc đời mộc mạc hơn hay phức tạp hơn? Chúng ta đang sống trong một xã hội sùng bái tiêu đồng tiền.

Mặc dù tham vọng hay tạo dựng một cuộc sống tốt hơn chẳng có gì là sai nhưng đôi khi chúng ta lại đang lầm đường. Chúng ta luôn chạy theo các chương trình khuyến mãi, du lịch và các bẫy thành công vẫn đang làm chúng ta mờ mắt trước câu hỏi vì sao chúng ta phải làm như vậy. Bạn hãy dành thời gian để hỏi “tại sao” bạn muốn chiếc BMW, hoặc “tại sao” bạn muốn trở nên giàu có, những câu hỏi đó sẽ giúp bạn phơi bày một số suy nghĩ sai lầm.

Đối với nhiều người, đó chỉ là hư danh. Với những người khác, đó là việc chiến thắng bằng mọi giá. Một số khác cảm thấy không an toàn và nghĩ sự giàu sang sẽ mang đến hạnh phúc. Họ cần những người khác nhìn thấy nhà cửa, đồ hiệu sành điệu ngút trời của mình vì điều đó khiến họ cảm thấy thoải mái hơn. Có lẽ, họ thật hợm hĩnh.

Trong sự nghiệp thi hành luật pháp của mình, tôi nhận thấy tình cảnh những gia đình giàu có lâm vào cũng bất hạnh chẳng kém gì những gia đình nghèo khổ bao nhiêu.

Tiền bạc không che chở bạn trước tất cả sóng gió trong đời. Chắc chắn người giàu không lo lắng phải trả tiền thuê nhà hay thanh toán hoá đơn nha khoa cho trẻ nhỏ. Nhưng các vấn đề trong mối quan hệ của họ vẫn còn đó. Các vấn đề lạm dụng thể chất vẫn còn đó. Hố sâu bên trong họ vẫn còn đó, kể cả khi họ dường như có tất cả.

 

 

Sống một cuộc đời đơn giản hơn

 

 

Ramon Tengkano là một người giàu có. Ông đã trải qua tất cả các bẫy thành công. Nhưng tính tham lam khiến ông trở thành một kẻ xấu xa. May thay, cuối cùng ông đã nhìn thấy điều này trong chính con người mình. Ông đã thay đổi cách ông là ai và quyết định giúp đỡ người khác. Ông đã lựa chọn sống một cuộc đời bình dị hơn.

 

Cách đây vài năm, khi tôi sống ở Ireland, chúng tôi từng lái xe qua một người đàn ông lớn tuổi đang chăn cừu. Hôm đó là một ngày trời nắng đẹp rực rỡ. Những làn gió mát khẽ thoảng qua, khung cảnh nơi đó quả là tuyệt vời.

Người chăn cừu nở nụ cười toả nắng. Ông cùng chú chó của mình thả bộ trên đường và chẳng màng đến thế giới ngoài kia.

Tôi nghi ngờ rằng người chăn cừu đang lo lắng về các phân tích trên mạng xã hội hoặc liệu ông ta có giàu sang bằng thế hệ tiếp theo hay không.

Tôi quyết định chấp nhận một cuộc sống đơn giản vào năm 2006 khi tôi nghỉ hưu sớm 5 năm ở vị trí cảnh sát trưởng. Chúng tôi bán nhà ở bang California và chuyển đến miền nam Nevada. Ở đây, chi phí sinh hoạt phải chăng hơn và không phải nộp thuế cho tiểu bang. Chúng tôi bán một phần các đồ lặt vặt, dành số tiền thu được cùng với một số đồ không dùng tới để quyên góp.

Chúng tôi đã chuyển sang một cuộc sống giản dị hơn và điều đó mang đến thật nhiều sự khác biệt. Tôi có nhiều thời gian để chăm sóc gia đình, sức khoẻ bản thân và các đam mê sáng tạo của mình.

Nếu điều đó tạo ra sự khác biệt cho một người đàn ông giàu có như Ramon Tengkano, hoặc một cảnh sát trưởng như tôi hoặc thậm chí một người chăn cừu ở Ireland thì một cuộc sống đơn giản hơn biết đâu cũng sẽ tạo ra sự khác biệt cho bạn thì sao?

Chúng ta sẽ không bao giờ có thể biết được nếu bạn chưa thử một lần.

Trên đây là bài chia sẻ của tác giả John P. Weiss trên trang The Medium.

Nguồn:  The Medium

Minh Phương

Tags: